Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Khách sạn tình nhân - Vợ đi theo gã đại gia



Khách sạn tình nhân - Vợ tôi bỏ bê gia đình để đi theo gã đại gia và hưởng thụ cuộc sống xa hoa bên họ



Tôi năm nay 25 tuổi và lấy đã lấy vợ được 5 năm. Trước khi lấy nhau, chúng tôi đã từng coi nhau như những người bạn thân thiết. Sau một thời gian yêu nhau say đắm thì chúng tôi đã đi quá giới hạn và đám cưới cũng sớm tổ chức trong thời gian đó.

Thời gian đầu mới cưới nhau, em luôn chứng tỏ là người vợ hiền, dâu thảo và sống rất biết điều. Cho đến khi em sinh đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh, cả nhà tôi lại càng yêu quý và thương em hơn. Nhất là mẹ tôi, mẹ luôn chiều chuộng con dâu, chăm sóc cháu nội rất chu đáo và lúc nào cũng tranh việc làm giúp em. Mẹ không bao giờ lớn tiếng quát mắng, trách móc em nửa lời.

Thời gian qua đi, tôi muốn cải thiện cuộc sống nên quyết định đi lao động ở nước ngoài. Dù lao động vất vả nhưng tôi luôn tự động viên mình phải cố gắng làm việc thật tốt để có được số vốn nho nhỏ về kinh doanh… nhưng vừa sang được gần một năm thì ở đây xảy ra bạo loạn nên tôi và những người lao động Việt Nam phải nhanh chóng về nước.

http://www.khachsantinhnhan.net/2013/12/khach-san-tinh-nhan-vo-i-theo-ga-ai-gia.html
Lúc về đến nhà, tôi rất ngỡ ngàng vì vợ mình ăn mặc sành điệu và trang điểm rất đẹp. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào khi mình có được một người vợ đẹp và ngoan như vậy.

Nhưng cũng khoảng thời gian này, tính cách em bắt đầu thay đổi hẳn. Dù làm ở công ty gần nhà nhưng em thường xuyên không ăn cơm ở nhà mà suốt ngày bận đi “tiếp khách”. Tuy nhiên, vì quá yêu và tin tưởng vợ nên tôi chẳng trách em nửa lời, lúc nào cũng một mực lo lắng, bênh vực em.

Rồi tôi cũng xin được một chân làm bảo vệ gần nhà. Do công việc nhàn hạ nên tôi thường xuyên chơi game và trở thành "con nghiện" game. Vì mải mê với chiếc máy tính, tôi đã không có nhiều thời gian quan tâm đến gia đình và đây cũng là cơ hội để vợ tôi được "bay nhảy" tự do bên ngoài Khách sạn tình nhân



Tôi rất đau đớn khi biết tin vợ phản bội (Ảnh minh họa)

Nhưng "bệnh" đi nhiều của vợ tôi càng ngày càng nặng. Tôi hỏi han, can ngăn nhiều nhưng cô ấy vẫn đi. Hễ đi làm về, em lại trang điểm, ăn mặc thật đẹp để "đi chơi cùng bạn". Hầu như ngày nào em cũng về nhà rất muộn, lúc thì 11h đêm, lúc đến tận 12h đêm mới về.

Có một lần, đồng hồ đã điểm sang ngày mới nhưng em vẫn chưa về. Tôi gọi điện hỏi han thì em bảo: "Em đang ở biển với mấy người bạn nên không về được". Tôi nhẹ nhàng khuyên giải không được, mắng mỏ cũng không xong, tức quá, tôi xé hết quần áo và vứt hết đồ đạc trang điểm của em.

Những tưởng sự "răn đe" đó của tôi sẽ khiến em suy nghĩ lại. Nhưng không, tôi xé lớp quần áo này, em mua lớp quần áo mới và đêm nào, em cũng bỏ nhà đến sang ngày mới mới chịu về. Và có một điều rất lạ là đi đâu em cũng không dám đưa con đi, không dám nói với ai là em đã có chồng. Em quá nông cạn, suy nghĩ vô tư hay vì thâm tâm em có mục đích gì khác?

Sau bao nhiêu lần khuyên ngăn không được, lần mới đây nhất, tôi không chịu được sự ngỗ ngược, hỗn láo của vợ nên đã ra tay đánh em. Tôi cũng đã đưa em về bên nhà ngoại để nói chuyện cho rõ với gia đình vợ và mong muốn bố mẹ vợ góp ý để em suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện hơn.

Nhưng sau buổi nói chuyện đó, em xách va ly ra khỏi nhà, không nói lại với bố mẹ chồng và chồng một câu nào. Tính đến thời điểm này, em đã ra khỏi nhà được hơn một tháng. Trong một tháng qua, tôi cũng được biết em có qua lại với mấy người đàn ông khác và đặc biệt là em mượn rất nhiều tiền từ nhà ngoại và bạn bè. Số tiền em vay mượn tiêu xài đã lên tới 30 triệu. Tôi không hiểu em vay tiền để làm gì trong khi điều kiện sống của gia đình chúng tôi cũng khá, thời gian tôi đi xuất khẩu lao động, tôi gửi cho em rất nhiều tiền để tiêu xài. Và khi tôi về, chúng tôi vẫn còn một ít vốn nhưng em có sử dụng vào mục đích cá nhân của mình rất nhiều.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ của mình. Một phần vì bản thân mình rất thương con, một phần tôi vẫn còn thương vợ và mong muốn nối lại tình cảm nên tôi đã hạ thấp bản thân mình, chủ động gọi điện với em, mong em quay về với gia đình. Nhưng dù tôi nói hết nước hết cái thì em vẫn một mực không chịu về Khách sạn tình nhân.

Ra khỏi nhà hơn một tháng nhưng em chỉ về ba lần để gặp con và mỗi lần như thế, em đưa con đi chơi khoảng một tiếng rồi lại trả con cho nhà chồng, đi biệt tăm. Cũng trong thời gian này, tôi đã nghe rất nhiều tai tiếng về em. Có một người bạn thân của tôi còn bắt gặp em đi từ trong khách sạn ra với một người đàn ông đứng tuổi. Không những thế, em còn chơi thuốc lắc cùng hội bạn của người đàn ông đó và thường xuyên đi chơi, thân mật với đám đại gia xã hội.

Tôi cảm thấy rất xấu hổ, xót xa khi nghe những điều tiếng đó từ em. Nhưng khi tôi hỏi em về những chuyện ấy thì em lại chối đây đẩy và bảo "Em không phải là hạng người như thế!".

Thực sự đến bây giờ, em đã đánh mất niềm tin và sự tin tưởng của cả hai bên gia đình. Còn tôi, tôi thực sự rất đau khổ khi bị vợ phản bội lại tình yêu của mình. Nhưng tôi vẫn chấp nhận, vẫn chịu đựng vì con, vì mái ấm gia đình nhỏ. Điều tôi lo sợ nhất là con tôi phải sống thiếu thốn tình cảm yêu thương từ bố mẹ.

Các bạn ạ! Trong chuyện này, lỗi một phần là do tôi nhưng liệu em có quá đáng không khi sống buông thả và thiếu trách nhiệm với gia đình như vậy? Dù tôi vẫn còn rất yêu em... nhưng dường như tôi không còn tình yêu dành cho em nữa.

Không biết đến bao giờ em mới tỉnh ngộ để quay về với gia đình... hay em vẫn muốn sống một cuộc sống sa đọa, sung sướng như hiện tại?
ĐG (Khampha.vn) Khách sạn tình nhân

Khách sạn tình nhân - Khổ sở vì lấy chồng kém 7 tuổi




Khách sạn tình nhân - Duyên số run rủi thế nào để mãi tới năm 25 tuổi, tôi mới quen chàng thanh niên mới lớn 18 tràn đầy sức sống và sự nhiệt tình. Học hết cấp III, cậu ấy không thi đại học và vào học nghề sửa chữa ô tô, quyết định chọn đó là con đường lập nghiệp.

http://www.khachsantinhnhan.net/2013/12/khach-san-tinh-nhan-kho-so-vi-lay-chong.html

Ngay lập tức, tôi đã có thiện cảm và đánh giá anh chàng này như một người đàn ông bản lĩnh và có trách nhiệm. Suốt một năm trời, anh luôn nhiệt tình, chân thành theo đuổi tôi. Dù cũng có cảm tình với anh nhưng tôi sợ sự chênh lệch tuổi tác sẽ khiến anh anh chán tôi. Và tôi cũng sợ cả sự bồng bột của tuổi mới lớn làm anh dễ dàng thay đổi suy nghĩ nếu quyết định chọn tôi.

“Cái tuổi nó đuổi xuân đi” và cũng đến lúc tôi phải tìm cho mình một bến đỗ cuộc đời. Sự đeo đuổi suốt một năm trời của anh cùng với những tình cảm nồng thắm và cách thể hiện, suy nghĩ già dặn của anh đã làm cho tôi ngả lòng. Tôi đã chấp nhận làm người yêu của anh và chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân khi tôi vừa tròn tuổi 27.

Những năm đầu khi mới lấy nhau, cuộc sống của chúng tôi vô cùng hạnh phúc, đặc biệt là khi đón chào bé trai đầu lòng. Anh chăm chỉ làm ăn kiếm tiền, dù đôi lúc tính trẻ con vẫn chưa thể hết được thế nhưng với tôi như thế là đã quá mãn nguyện. Đôi lúc, tôi vẫn phải chỉ bảo cho anh cách đối nhân xử thế, cách chăm lo cho gia đình và cũng có khi phải nịnh nọt, chiều chuộng anh mới mong giữ “lửa” cho tình cảm vợ chồng.

Thế nhưng, cuộc sống không phải lúc nào cũng như mình mong đợi. Ngoài 30, tôi đã bộc lộ những khiếm khuyết của tuổi tác. Mỗi lần gia đình tôi đi chơi, sánh bước với anh mà không ai bảo đó là chồng tôi bởi anh quá trẻ. Đôi lúc, tôi tự an ủi mình vì đã có cậu con trai kháu khỉnh nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi thấy sự chênh lệch quá lớn giữa hai vợ chồng.



Tôi cam lòng chịu đựng con đường tôi đã lựa chọn (Ảnh minh họa) Khách sạn tình nhân

Từ khi cậu con trai biết đi, anh bắt đầu chểnh mảng việc gia đình, giao du, nhậu nhoẹt với đám bạn ở xưởng sửa chữa ô tô quên ngày quên đêm. Hết tháng, anh mang tiền về đưa cho tôi coi như đó là nghĩa vụ, có khi cả tháng cũng chẳng buồn ngó ngàng tới vợ con. Tôi có mở lời nhắc nhở là anh lại bảo “dạy khôn”, dọa ly hôn với tôi nếu cảm thấy sống không hợp. Tôi chi còn biết đờ đẫn người, cam chịu cho số phận lấy chồng ít hơn quá nhiều tuổi.

Dần dần, vợ chồng tôi trở nên xa cách, một khoảng cách đúng như ngày đầu yêu anh tôi đã lường trước sự việc. Tuổi tác, lối sống giữa hai chúng tôi khác nhau quá xa. Tôi cần một gia đình, sự quan tâm của chồng cùng gánh vác việc nhà và nuôi dạy con cái. Còn anh, chỉ mới hơn 20 tuổi, vẫn còn ở độ tuổi ăn chơi, chạy theo sở thích riêng của bản thân và đặc biệt suy nghĩ vẫn còn vô cùng nông cạn. Mỗi lần xảy ra cãi vã, anh lại dọa bỏ tôi và dường như chỉ có cách đó mới khiến chồng tôi thỏa mãn tính gia trưởng, chèn ép vợ “già” đuối thế.

Sống trong sự câm lặng mỗi lần chồng đòi chia tay, tôi chỉ còn biết ngậm ngùi và ngẫm cho những quyết định dại dột, nông cạn của mình khi lấy chồng kém tới gần chục tuổi. Thương cậu con trai nhỏ, tôi chỉ còn biết dằn lòng cam chịu con đường mà tôi đã lựa chọn. Tôi đã bỏ ngoài tai tất cả, sống trong sự cô đơn của một người phụ nữ “có chồng hờ hững cũng như không” để hy sinh cho tình yêu bé nhỏ của cuộc đời mình. Tự sâu thẳm trong tim, tôi vẫn còn rất yêu anh và không hề muốn cuộc hôn nhân đổ vỡ.

Liệu anh có nhìn lại và có thấu hiểu cho trái tim, nỗi lòng của người vợ “thấp cổ bé họng”?
Lệ Thu (Khampha.vn) Khách sạn tình nhân

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

27 tuổi còn zin ôi nực cười

27 tuổi, lẽ ra phải từng trải, phải biết 'mùi đời' nhưng tôi lại khư khư giữ gìn sự trong sáng của mình. Các bạn nghĩ sao?


Khách sạn tình nhân - Đó là lời phán xét rất hùng hồn của cô bạn thân cùng lứa khi chúng tôi tâm sự, chia sẻ chuyện giới tính, tình yêu. Dù nói là thân nhưng thật tình, tính cách hai đứa khác nhau một trời một vực. Hạnh, cô bạn thân ấy lúc nào cũng tỏ ra là người sành điệu, ăn mặc có style, còn tôi trong mắt cô ấy thì quá giản dị, đến mức quê mùa.

Chẳng phải giản dị mà tôi đi làm phải mặc đồ công sở nên toàn áo sơ mi, quần âu. Nhiều lúc đi chơi, quen phong cách, rồi ngại thay đổi nên tôi đóng bộ luôn như thế trong khi Hạnh thì quần là áo lượt, lại son phấn này nọ. Lúc nào Hạnh cũng động viên tôi chăm chút cho nhan sắc, chăm chút cho hình thức của mình, phải váy vóc, điệu đà một chút thì “đàn ông mới mê”. Tôi cũng gật gù xằng cho qua chuyện rồi lại đâu vào đó.



Nhiều người cứ thắc mắc tại sao tôi và Hạnh lại chơi thân được với nhau.
(ảnh minh họa)

Dù ăn chơi nhưng Hạnh là một người bạn rất nhiệt tình, sống hết lòng vì bạn bè đặc biệt là với tôi. Nên có đi đâu, hai đứa cũng rủ nhau đi cùng. Đi cùng Hạnh tôi như cô gái quê đi với người thành phố. Tôi cũng nhiều lần muốn thay đổi nhưng chẳng thể nào quen. Được một, hai bữa thì lại ‘ngựa quen đường cũ’. Khách sạn tình nhân

Nhiều người cứ thắc mắc tại sao tôi và Hạnh lại chơi thân được với nhau. Hạnh thì ‘thay người yêu như thay áo’, còn tôi mới trải qua một mối tình, yêu nhau được hơn 1 năm thì chia tay trong đau khổ và đến giờ tôi vẫn chưa thể mở lòng với ai. Khi tâm sự về chuyện tình yêu, lúc nào Hạnh cũng ra sức tác động tôi yêu người này người nọ, và cô cũng không ngần ngại dắt tôi đi làm mối rất nhiều anh nhưng tôi chẳng ưng ý ai cả. Chẳng phải tôi chê bai họ này nọ mà chỉ vì lòng tôi không thể rộng mở. 

http://www.khachsantinhnhan.net/2013/12/27-tuoi-con-zin-oi-nuc-cuoi.html

Tôi không phải là cô gái xấu xí, cũng không phải là người chua ngoa. Tôi rất hiền lành, khuôn mặt ưa nhìn, xin xắn (bạn bè thường nhận xét tôi như thế). Nhưng Hạnh nói, cái vẻ ngoài của tôi không bắt mắt, có thể đó là nguyên nhân đàn ông không nhận ra tôi đẹp, tôi xinh.

Biết tôi luôn giữ gìn bản thân nên nhiều lúc Hạnh cứ lắc đầu ngao ngán. Hạnh luôn luôn mắng mỏ tôi rằng, ở đời là mấy, không yêu thì già, vả lại đừng quá si tình một ai vì đàn ông họ không bao giờ nhớ đến mình khi đã chia tay. Cô biết tôi còn trong trắng và tinh khiết nhưng lại chẳng lấy làm vui vì cho rằng, chuyện ấy thời nay chẳng quan trọng nữa. Con gái tuổi 27 rồi, còn ‘zin’ thì thật là quê. Mà có còn cũng chẳng ai tin tưởng vì họ cho rằng, đến tuổi ấy rồi, tự thân sẽ không kìm chế được cảm xúc mà sa ngã.


Tại sao lại coi sự nỗ lực, cố gắng của người khác như trò hề?
(ảnh minh họa) Khách sạn tình nhân

Tôi thân Hạnh nhưng thoáng nghĩ suy nghĩ ấy của cô làm tôi rùng mình. Tại sao lại có suy nghĩ nông cạn như vậy? Đời con gái quan trọng nhất là nhân phẩm, trinh tiết, danh dự. Dù rằng có những người lầm lỡ trót đánh mất đi sự trong trắng ấy, ta có thể tha thứ nhưng sự giữ gìn phải được đề cao, coi trọng. Tại sao lại coi sự nỗ lực, cố gắng của người khác như trò hề?

Tôi sẽ giữ gìn, sẽ là chính mình cho đến lúc tìm được một nửa đích thực của đời mình và chỉ trao cái quý giá của đời con gái cho người người nào đã làm chồng của tôi. Còn các bạn gái thì sao, các bạn nghĩ thế nào?
Ngọc Nhi (Eva.vn) Khách sạn tình nhân

Đêm tân hôn phải “tự sướng” vì vợ mang bầu

Đêm tân hôn “tự sướng” vì vợ mang bầu

Đám cưới của cặp đôi Thế và Lan diễn ra khá chóng vánh nếu không nói là thần tốc vì một lí do “bác sĩ bảo cưới”. Khách sạn tình nhân Hơn 6 tháng quen nhau, vừa quyết định “vượt rào” được 2 lần thì Lan đã dính bầu. Vốn xác định yêu thương là cưới nhau chứ không phải chơi bời qua đường nên khi biết Lan có thai, ngay lập tức Thế bàn với gia đình chuyện cưới xin để chính thức đón Lan về làm vợ.
Oái oăm thay, trước ngày cưới, Thế đưa Lan đi khám thai và được bác sĩ khuyến cáo phải kiêng “chuyện ấy” vì Lan có cấu tạo tử cung cô khá đặc biệt, rất dễ dẫn tới sảy thai. Vậy là sau ngày cưới, đêm tân hôn, hai vợ chồng ôm nhau một cách “chay tịnh” và thèm thuồng vì không thể “làm gì” được.
Suốt đêm tân hôn ấy, Thế bực bội và khó chịu. Âu đó cũng là tâm lí chung của đàn ông. Vừa mới biết chuyện chăn gối được hai lần đã phải kết hôn, hơn nữa, lại phải kiêng chuyện ấy tới vài tháng trời thành thử Thế bỗng nhiên trở thành một sự bực tức và hậm hực. Vợ chồng nằm bên nhau, bao cảm giác rạo rực trong cơ thể cứ thôi thúc khiến anh chàng khổ sở. Nhìn chồng vật vã đêm tân hôn Lan thấy thương chồng vô cùng nhưng chẳng thể giúp chồng được điều gì.
Vậy là cuối cùng, Thế đành phải tìm cách “một mình” để giải tỏa những bí bách. Nhìn hình ảnh đó, Lan bỗng cảm thấy hối hận vì trót vượt rào trước khi cưới để giờ lâm vào cơ sự dở khóc dở cười này.

http://www.khachsantinhnhan.net/2013/12/em-tan-hon-tu-suong-vi-vo-mang-bau-am.html

Đêm tân hôn ăn tát vì trót "ăn cơm trước kẻng"
Nỗi buồn của Dịu trong đêm tân hôn lại đến từ việc chồng vô tư lăn ra ngủ, đã vậy là còn ngáy khò khò khiến cô vô cùng tức tối.
Dịu và Đức yêu nhau hơn 5 năm mới cưới. Quãng thời gian hai người làm xa nhà, yêu thương nhau nên đã nảy sinh chuyện "ăn cơm trước kẻng". Có thể nói trong “chuyện ấy”, Đức và Dịu giống như “con ong đã tỏ đường đi lối về” nên mọi thứ giống như một cặp vợ chồng quen hơi chứ không còn cảm giác háo hức, hồi hộp như bao cặp đôi lần đầu động phòng hoa trúc nữa. Khách sạn tình nhân
Đêm tân hôn phải “tự sướng” vì vợ mang bầu - 1
Nhìn hình ảnh đó, Lan bỗng cảm thấy hối hận vì trót vượt rào trước khi cưới để giờ lâm vào cơ sự dở khóc dở cười này. (ảnh minh họa)
Sau một thời gian dài yêu thương, gắn bó với nhau, Đức và Dịu cũng chính thức làm đám cưới. Trong ngày cưới, Dịu ngập tràn hạnh phúc vì cuối cùng tình yêu này cũng đi tới bến bờ hạnh phúc. Cô có ngờ đâu, bao cảm giác tuyệt vời đó lại vỡ vụn ngay trong đêm tân hôn.
Vì vốn suy nghĩ đơn giản, lại yêu nhau nhiều năm, hơn nữa cũng đã “trao cho nhau tất cả” nên Đức không hề nghĩ tới tâm tư của vợ. Sau khi lễ cưới diễn ra, tối đó trong căn phòng cưới còn thơm mùi nước hoa, Đức lăn ra ngủ, ngáy khò khò vì mệt và say rượu. Nhìn chồng ngủ ngon lành, Dịu tức tưởi khóc suốt đêm vì sự vô tâm của chồng. Không nhịn được Dịu lỡ lời mắng nhiếc chồng là đồ "có mới nới cũ", lúc chưa lấy thì chiều chuộng nịnh bợ lúc có rồi lại dửng dưng.
Đức đang ngủ lại có sẵn ít men trong người liền thẳng tay tát vợ không thương tiếc. Thế là đêm tân hôn trở thành đêm khẩu chiến của hai vợ chồng. Khách sạn tình nhân
Vẫn lãng mạn như lần đầu
Tuy ăn cơm trước kẻng nhưng không giống những cặp đôi khác, vợ chồng Liên - Tuấn vẫn có một đêm tân hôn thật đáng nhớ và ngập tràn cảm xúc.
Yêu nhau 2 năm thì cặp đôi Liên - Tuấn đã ăn cơm trước kẻng được hơn một năm. Tất nhiên họ lén "yêu vụng" trước khi cưới nên người thân chẳng ai biết được. Cứ thế, trước ngày cưới 5 tháng, Tuấn đưa Liên về nhà trai ra mắt. Mẹ Tuấn rất ưng Liên nên thi thoảng cứ cuối tuần, bà lại gọi Liên đến chơi nhà.
“Ngày ấy, mình thấy ngại và buồn cười lắm. Vì cứ ăn cơm tối xong là mẹ chồng tương lai lại bảo: "Con lên phòng mà ngủ (tức là phòng của chồng mình đó), để đấy mẹ dọn cho". Ban đầu, mình ngại và lên thắc mắc với chồng: "Sao mẹ không sợ hai đứa quấn lấy nhau trên giường nhỉ? Chồng mình khi ấy chỉ tủm tỉm cười khen mẹ tâm lý” - Liên kể.
Cũng theo người phụ nữ 26 tuổi này thì dù đã “yêu” trước cả năm trời nhưng đêm tân hôn của họ vẫn rất đáng nhớ. Chẳng là tối tân hôn ấy, Liên và Tuấn được gia đình tạo điều kiện cho đi nghỉ sớm (lúc ấy mới hơn 9 giờ tối). Thế là cả hai nhanh chóng rút lui về phòng và ân ái mặn nồng.
"Yêu" xong, đôi bạn trẻ này lại chẳng thấy buồn ngủ nữa nên đứng dậy dắt díu nhau đi ăn đêm. Gần 1 giờ sáng, họ mới về lại phòng. Lúc này, vẫn chưa thấy buồn ngủ nên Tuấn - Liên đổ phong bao tiền mừng cưới ngồi đếm. Sau 2 tiếng kiểm kê xong, vợ chồng họ lại tiếp tục "chơi trò abc".
“Không biết các chị em khác đã ăn cơm trước kẻng thì có cảm giác tân hôn thế nào. Chứ vợ chồng mình tuy "yêu" trước từ lâu nhưng cảm giác vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Đặc biệt, mình còn thấy tự tin hơn vì giờ đã có thể làm"chuyện ấy" danh chính ngôn thuận. Nói thực, lúc trước mỗi lần "ăn vụng" nhiều khi mình cũng run lắm. Chỉ sợ dính bầu bí hay sợ người thân bắt gặp thì chẳng biết phải ứng phó thế nào” - Liên tâm sự. Khách sạn tình nhân


Tiêu chuẩn 1 sao

Phục vụ 24/24

Thang máy

Thiết kế độc đáo, lãng mạn

Ghế Tantra

Truyền hình cáp - LED TV 32'' 

Tủ lạnh

Mini bar

Internet Wifi